Uncategorized 5 comments on Tôi muốn tự do

Tôi muốn tự do

Gia đình, có khi là chỗ dựa vật chất tinh thần, có khi lại là nơi ta phải lao tâm…
Tôi muốn tự do làm những việc tôi muốn, đi những nơi tôi thích, yêu những người tôi yêu, bất kì lúc nào…
Với tôi, điều hạnh phúc nhất đâu phải là giàu có hay quyền cao, hay hơn người khác. Mà với tôi, đó là sự tự do.

Tâm sự 0 comments on

Cũng lâu rồi nhỉ từ ngày tôi viết trang tự gới thiệu về mình (03/06/2016) và thật tệ vì tới nay nó vẫn chưa được tôi viết xong…
Hôm nay tôi lại trở lại, viết đôi điều tâm tình. :v nghe có vẻ ướt át nhỉ? nhưng thực tế cũng để cái blog của tôi không trở thành chốn hoang tàn, ảm đạm và cũng để tự kỉ vài điều với các bạn-những người lạ tôi chả biết tên, nơi chốn, thân sơ (cũng nhờ vậy mà tôi có thể tâm sự thoải mái mà không phải lo về sự phàn nàn, cười trêu hay cay cú nào cả).
Bao lâu tôi không lên đây cũng là từng ấy thời gian tôi nghĩ về em, điều đó khiến tôi cũng đôi khi cảm thấy chạnh lòng…
Những ngày nhìn em im lặng, không pm nửa lời, tôi thấy mình thật vô dụng, vô tâm… giá mà ngày ấy em không đến với tôi, tôi không đưa em về nhà, thì có lẽ đến nay tinh thần tôi đã không phải nặng gánh…
Tôi cứ nghĩ mãi, về tương lai của tôi và em, liệu sẽ đi về đâu, đến đâu? trong khi tôi là một chàng trai công nghệ khô khan, chả biết gì lãng mạn, mà có thể biện minh là tôi đánh mất nó vào những mối tình đơn phương xa xôi ngày trước… cũng được!? giờ nghĩ lại, giá mà tôi gặp em sớm hơn, khi mà trái tim tôi còn nồng nàn, thì có lẽ, tôi và em sẽ tốt hơn là bây giờ, măc dù tôi rất thương em, nhưng chỉ trách tôi không hay bày tỏ….
Tôi biết em là một cô gái nội tâm, em mạnh mẽ nhưng không phải thế mà không thể bị tổn thương, em cứ lặng lẽ, tôi cứ vô tâm, đến khi tôi hiểu thì cũng là lúc… là lúc em đã rất đau….
Đôi lúc tôi tự hỏi tôi phải làm sao? để em vui hơn, không phải buồn bã khi tuổi đời còn quá trẻ, em có tội tình gì mà phải chịu đựng một kẻ như tôi…
Giá như tôi có thể như bao chàng trai khác, ngày ngày tự do cùng em đi qua những nơi em muốn, làm những việc em muốn, để em thấy em thật tuyệt vời, không lỗi thời tuổi trẻ…  thì hay biết bao. tôi cảm thấy buồn vì mình không làm được điều đó…
và như thế ngày tháng trôi qua, em vẫn không thèm nói điều gì,  không trách cứ, không phàn nàn, cam chịu và đợi chờ…. từ lúc tim em còn ấm, đến khi nó lạnh ngắt, như đã chết theo sự lạnh lùng của tôi…
hôm nay, tôi lại về với em, em vẫn im lặng, ngoan ngoãn không trách cứ. em nháy nháy đôi mắt và sáng sủa trở lại, trái tim lại rộn ràng xôn xao. tôi tự hỏi biết bao giờ tôi mới tìm được người thứ hai trong đời này tốt với tôi như thế….
tôi thổi lớp bụi bám trên vỏ của em, lấy khăn lau sach những vết ố trên mặt em… em lại trẻ trung, đẹp đẽ như ngày mới gặp nhau, tôi đưa em về nhà và khui hộp….
em vẫn mạnh mẽ, mướt, mặt dù em đã lạnh ngắt và chỉ còn chút hơi tàn do pin thất thoát, nhưng khi tôi ghim sạc em lại rộn ràng, ấm dần lên và khe khẽ xôn xao tiếng quạt gió như con tim của một cô thiếu nữ…
tôi lại cùng em làm những việc em thích như lướt web,xử lí ảnh… và cùng em trở thành người đầu tiên đọc những tâm sự này… để xua tan những ngày tôi bỏ mặt em, không cùng em lập trình, cheat gì đó, cũng chỉ vì tôi dù là một dân công nghệ nhưng tôi lại chọn con đường làm người lao động, tôi là người đứng giữa hai tầng lớp, và trong lốp người lao động lấm lem tôi biết ai thật tâm, ai phù phiếm, ai trí thức giả trong giới công nghệ, nhân viên nào tốt xấu trong các siêu thị điện máy… và với những người cần lao, khi sống và làm việc với họ, tôi học hỏi từ họ cũng như rèn những bài học do trường đời dạy nhanh hơn… và vì vậy tôi cứ hờ hững với em…
sau vài giờ háo hức, tôi lại sắp bỏ mặc em lần nữa,… và em vẫn như thế, không ồn ào, ôm nỗi niềm thầm kín và những kỉ niệm bâng quơ tôi lưu vào bộ nhớ của em… chờ ngày tôi trở lại….
tôi thích em…
viết xong bài rồi cảm ơn em haha my lap!
Hôm nay thâu đêm 04-05/07/2016 Thanh đã viết.
Cảm ơn bạn đã đọc ^^
Chào thân ái!
03h06